Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2023

Trải nghiệm 7 - PT

Theo sự phát triển của xã hội, cái đẹp của sự khỏe khoắn dần được nhiều người tôn vinh và lấy đó làm thước đo để phát triển. Một cậu sinh viên sắp ra trường như tôi cũng không ngoại lệ. 

Thật may mắn làm sao, tôi đã kiếm được một người bạn cùng thuê trọ, vừa chí tiền phòng, vừa làm PT cho mình. Người ấy cơ thể chuẩn, khuôn mặt lại đẹp, là hình mẫu tôi hướng đến. 

Tôi biết bản thân mình là người dễ bỏ cuộc, không có kỷ luật và dễ mất động lực. Nên tôi đã xin người đó một sự khắc khe với chính mình, dù người đó cũng đã có việc làm, PT cho tôi chỉ là ngoài thời gian, nhưng tôi đã bảo người đó hãy làm người thầy nghiêm khắc của tôi để tôi có thể kiên trì. 

"Vì em rất sợ xấu, nên anh nghĩ em cần ở trạng thái xấu nhất của mìn thì em mới có động lực tập."

Thế là anh dắt tôi đi cắt một kiểu tóc đầu đinh, phô bày hoàn toàn nhược điểm trên mặt tôi, trán cao, mặt có nọng, tất nhiên không quá sát để tôi còn có thể đi làm. Khi ở nhà, anh chỉ cho phép tôi mặc một chiếc quần đùi ngắn củn ngay bẹn, anh gắn nhiều gương trong nhà, để tôi có thể luôn thấy cơ thể xấu xí của mình trong đó. 

Những bài tập đầu tiên vốn khá đơn giản, chỉ là khởi động, tập mông và ngực nhẹ nhàng qua hít đất. Đối với người tập lâu năm chẳng là gì nhưng đã là quá hạn đối với tôi. Lúc này, tôi đã muốn bỏ cuộc. 

"Anh, em hiểu là để đạt được mục tiêu, thì em cần phải có quyết tâm và kỷ luật, nhưng em cảm thấy không nổi nữa."

Một buổi tối, tôi đã thẳng thắn trình bày với anh như thế. Anh chỉ im lặng, bảo tôi ngồi lại xuống ghế và đi vào nhà vệ sinh, anh mang ra một cốc nước và đưa tôi.

"Em uống đi."

Tôi nghe lời anh, uống thứ nước anh đưa. Tôi nghĩ đây có thể là kiểu anh muốn tôi bình tâm, nhưng nước máy trong nhà vệ sinh thì cũng không tốt lắm, nó cứ lờ lợ. 

"Thấy thế nào?"

"Em thấy bình tĩnh hơn rồi ạ."

"Anh không hỏi tâm trạng em, anh hỏi nước em đang uống, em thấy thế nào?"

"Dạ, cũng bình thường ạ."

Anh cười khẩy rồi nói: "Thì ra nước bồn cầu dơ dáy với em cũng bình thường, thì dâm ba buổi tập cực chút đã là gì."

Tôi lập tức cứng đơ người, thứ tôu vừa uống là nước bồn cầu sao? Sao có thể? Sao anh dám múc nước bồn cầu cho tôi uống?

Và hành động tiếp theo của anh đã làm tôi biết anh hoàn toàn có thể làm vậy. Anh nhào tới trói hai tay tôi bằng chiếc cà vath anh đã mang, lôi tôi một mạch vào nhà vệ sinh rồi dúi đầu tôi vào bồn cầu. 

"Em đã bảo anh cần nghiêm khắc để em vào khuôn khổ?"

Nói rồi, anh nhấn đầu tôi xuống bồn cầu rồi xả nước, cho đầu tôi bị dúi hẳn xuống, miệng mũi toàn nước là nước.

"Ư...ư..."

"Mới có mấy ngày mà đã đòi từ bỏ, thế là thế nào?"

"Ư..ư... em...xin...lỗi..."

Tôi cố gắng nói xin lỗi trong sự nghẹt thở. Lúc anh nắm đầu tôi lên thì cả mặt tôi giàn dụa, tôi thở hì học.

"Em...em... xin lỗi... là em vô dụng..."

Tôi nối mếu máo, và thở phì phò. Còn anh nhìn tôi thì với ánh mắt lạnh lùng. Song, anh lại nắm đầu tôi rồi nhấn xuống nước.

"Ọt ọt..."

"Dám bỏ tập nữa không?"

"Dám không?"

"Dám không?"

"Ư...ư..."

Đan xen từng chữ Dám là tôi lại uống một ngụm nước. Cho đến khi tôi được ngước lên lại, thì ánh mắt của anh nhìn tôi uy hiếp đến giận dữ. 

"Dám bỏ nữa không?"

Đó là câu anh hỏi lập đi lập lại, và vào lúc anh nắm đầu tôi lên lại hít khí. Tôi chỉ còn sức mà lắc đầu cùng anh, bởi vì quá đuối và bụng chứa quá nhiều nước bồn cầu. 

"Từ hôm nay, anh sẽ đưa em vào khuôn khổ. Đây là bài học đầu tiên của em, nghe lời."

Bắt đầu từ giờ phút đó, tôi chính thức được anh sử dụng cách huấn luyện bậc thầy, theo anh nói, để đưa rôi vào khuôn khổ. Để bắt đầu, tôi cần thực hiện 3 việc: 

Thứ nhất, xin nghỉ ở trường 1 tuần, tập trung hoàn toàn vào thời gian này. 

Thứ hai, đưa các giấy tờ và thẻ tiền cho anh giữ, và anh lưu giữ một tư liệu tôi tự nguyện để anh huấn luyện nhầm trường hợp có trục trặc xảy ra. Dù sao bạo dâm ở đây cũng được coi là hành hung.

Thứ ba, nghe lời. 

Và, thời gian tập luyện bắt đầu. 

Đầu tiên, để giữ cho tôi kiên định và không thể đi ra ngoài phân tâm, anh dùng dao cạo, cạo đầu tôi láng o. Không còn đầu đinh nữa mà là một chiếc đầu trọc bóng loáng. Sau đó, anh đeo cho tôi một cái trùm đầu chỉ chừa mỗi mắt mũi và miệng, anh bảo, từ nay gọi tôi là "Lulu", tôi cười bảo sao giống tên chó thế và tôi nghĩ nên đổi tên khác. Thế là tôi nhận được bài học từ anh. 

Suốt 1 tiếng đồng hồ, tôi bị anh trói vào cầu thang, sau đó là hứng chịu từng cú quất từ dây nịt xuống ngực, đùi và cặc. Tiếp theo lật lại là mông và lưng. Anh bảo anh đang dạy tôi vào khuôn phép. Tôi bị anh đánh đau tới độ đái ra đầy sàn, tôi khóc lóc xin tha và sẽ không dám có sự trêu đùa trong yêu cầu của anh nữa. 

Tiếp theo, chế độ dinh dưỡng và tập luyện của tôi được anh xếp nghiêm ngặc. Khi không có những bài tập hay hành động gì khác, dái tôi sẽ bị snh kéo qua đùi và kẹp vào một thanh ngang hai đùi sau tôi, khiến tôi luôn bò. Anh bảo như vậy sẽ hoạt động cả 4 chi, tốt cho tôi. 

Cuối mỗi buổi tập, anh sẽ đưa tôi một ly nước vàng ấm nóng và khai, anh bảo đó là nước đái. Tôi trợn mắt nhưng anh bắt tôi uống, bởi đây chính là thể hiện sự kỷ luật của tôi, dù nó có tởm thế nào, nhưng lặp đi lặp lại nhiều thành sẽ cho tôi kỷ luật. Và thế là tôi phải uống. 

Vì thủ dâm sẽ ảnh hưởng đến quá trình tập luyện của tôi, thế nên anh dùng một món đồ nhựa, rồi khóa lại con cặc tôi nằm im trong đó, không được cương cứng gay xuất tinh, chỉ đơn giản là đi đái.

Chỉ trong một tuần ấy, thế mà tôi đã giữ nhịp điệu tập rất chuẩn. Đến cuối tuần đó, lượng nước đái tôi uống đã là một chiếc ly lớn hơn so với chiếc ly đầu tuần, thể hiện tôi đã có sự tiến bộ về mặt tập luyện. 

Tôi bây giờ cũng rất sợ anh, anh bảo gì làm nấy, bởi nếu sai, tôi sẽ bị anh giáo huấn rất nặng, từ đòn roi đến hành hạ nhục nhã. 
.
Vào ngày chủ nhật, buổi tôi hôm ấy, anh bảo sẽ đưa tôi đến một nơi phù hợp hơn với tôi, cải thiện chất lượng chậm cho tôi hơn. Chiếc vòng cổ tôi được anh mang, có một cọng dây nối vào cái móc vào đít dau lưng tôi, mục đích việc này là để tôi đứng thẳng người. Hai đầu vú đều mang kẹp có tạ để tập cơ ngực mình. Anh đưa tôi một chiếc áo choàng ngủ bằng lụa bóng màu tím, sau đó bả tôi choàng vào và đi cùng anh. 

Cảm giác chỉ khoác mỗi áo choàng đi thế này thật lạ, và khi anh che mắt tôi lại, càng làm tôi không biết đi đâu. Cho đến khi tiếng người dần có lại, và tôi được mở măt ra.

Trước mặt tôi, là những khuôn mătn quen thuộc. Nói đâu xa, đây là nhóm bạn thân con trai mà tôi chơi lúc lên đại học đến bây giờ, bao gồm cả tôi là 5 người. 

Tôi lúng túng, còn anh thì banh áo ra hai bên cho tôi phơi bày hoàn toàn trước họ.

"Anh giao hàng, mấy em thấy thế nào?"

Giọng anh phát ra bên tai tôi, lúc tôi ngơ ngác thì giọng thằng bạn thân nhất của tôi đã nói: 

"Quả là ngon như tụi em dự đoán."

Nói rồi, cả đám cười lên, anh cũng đẩy tôi về hướng người đó. Tôi bấp ngã và quỳ bò trên sàn, lúc này tôi mới biết tất cả là cái bẫy, nhưnh cũng đã quá muộn.

Cho đến hiện tại đã trôi qua hơn 10 năm kể từ khoảnh khắc ấy, mục tiêu có cơ thể cơ bắp đã thực hiện được, thậm chí còn đạt giải cao trong các cuộc thi thể hình, có một công việc đáng mơ ước, có một gia đình yêu thương, và làm nô lệ tình dục trong bóng tối cho bốn người đàn ông suốt 10 năm. Bốn chủ nhân đều đã có gia đình và cả tôi, nhưng chúng tôi sẽ thường tổ chức các tour du lịch dành cho đàn ông, và các buổi thác loạn sẽ bắt đầu. 

Và hôm nay, cũng với cái áo choàng tím, nhưng bên dưới đã khác. Cặp vú xỏ khuyên sáng loáng, một hình xăm tam giác giữa hai mông, trong tam giác là tên của 4 cậu chủ được xâm tượng trưng cho sự sở hữu, trứng rung nhét đít và khóa cặc cùng tạ dái, tôi đứng trước cửa và hồi hộp. Tôi sắp được ra mắt, một buổi quy mô hơn ngày xưa. Sau cánh cổng này, là các đồng nghiệp, đối tác, bạn bè có sở thích bạo dâm mà bốn cậu chủ đã rủ đến đây, và nhiệm vụ của tôi là cho họ biết tôi là ai. 

"Chào mọi người, tôi là nô lệ khổ dâm."

Đấy là lời tôi đã nói, kết cục của tôi trong nhiều năm sau có lẽ sẽ tràn trong tinh dịch rồi đây. 


Trải nghiệm 8 - Tiềm cắt tóc

Những điều mới đến là những điều đáng để thư thách bản thân. Được bạn giới thiệu về một tiệm cắt tóc chu đáo và tận tình, Nhật quyết định sẽ...